Vết rạn trong quan hệ đồng minh: Mỹ rút quân khỏi Đức gây chấn động
Việc Mỹ rút khoảng 5.000 binh sĩ khỏi Đức làm dấy lên lo ngại về thế cân bằng an ninh và rạn nứt trong quan hệ đồng minh xuyên Đại Tây Dương.
Một quyết định rút quân khỏi Đức đang làm lộ rõ khoảng cách ngày càng lớn giữa Mỹ và các đồng minh châu Âu.
Theo thông tin được công bố, Tổng thống Donald Trump đã ra lệnh rút khoảng 5.000 binh sĩ khỏi Đức, đưa quy mô lực lượng Mỹ tại quốc gia này về mức trước năm 2022. Misryoum ghi nhận đây được nhìn nhận như một đòn giáng mạnh vào cấu trúc răn đe mà nhiều nước châu Âu từng coi là trụ cột quan trọng.
Động thái này không chỉ liên quan tới con số quân nhân, mà còn chạm tới cách vận hành của các hệ thống hỗ trợ quân sự.. Các căn cứ và hạ tầng của Mỹ tại Đức, từ vai trò trung chuyển và chỉ huy chính tại Ramstein cho tới các điểm huấn luyện, được cho là sẽ chịu tác động trực tiếp khi kế hoạch điều chỉnh triển khai được thực hiện.
Trong bối cảnh đó, giới chức Lầu năm góc cho rằng quyết định rút quân xuất phát từ việc rà soát bố trí lực lượng tại châu Âu nhằm phù hợp với các điều kiện và nhu cầu thực tế ngoài chiến trường.. Tuy vậy, Misryoum cũng nhận thấy các phản ứng trái chiều ở phía trong nước Mỹ, nơi có ý kiến lo ngại động thái này sẽ làm suy yếu lợi ích an ninh.
Điểm đáng chú ý là lý do chính trị – chiến lược mà nhiều người quan sát đặt vào câu chuyện này: từ những căng thẳng về cách phối hợp giữa Washington và các đồng minh, cho tới những bất đồng liên quan đến các vấn đề an ninh và định hướng ưu tiên.. Nói cách khác, “vết rạn” trong quan hệ đồng minh không chỉ nằm ở việc quân rời đi, mà nằm ở niềm tin vào giá trị của sự hợp tác lâu dài.
Việc rút quân khỏi Đức cũng được đánh giá có thể tạo ra bài toán hậu cần và làm thay đổi cách Mỹ triển khai sức mạnh ở khu vực rộng hơn.. Đồng thời, nó làm gia tăng cảm giác bất ổn trong các kế hoạch phối hợp, nhất là khi châu Âu đang chứng kiến nhiều dấu hiệu cho thấy mức độ phụ thuộc vào sự hiện diện của Mỹ không còn được đảm bảo như trước.
Và điều này quan trọng ở chỗ: khi chiến lược răn đe và triển khai lực lượng biến động, các bên liên quan sẽ phải tính lại từ ngưỡng rủi ro đến phương án phối hợp. Misryoum lưu ý đây là thời điểm mà “an ninh đồng minh” chuyển từ cam kết sang phép đo bằng khả năng chủ động của từng phía.
Trên bình diện rộng hơn, Misryoum cho thấy câu chuyện còn gắn với những bất đồng kéo dài quanh cách NATO hỗ trợ cho các mục tiêu mà Mỹ theo đuổi.. Tổng thống Trump từng bày tỏ thất vọng với mức độ sẵn sàng của đồng minh trong việc tăng chi tiêu quốc phòng, đồng thời nhấn mạnh rằng châu Âu có thể phải tự gánh trọng trách an ninh trong tương lai khi Washington tập trung nhiều hơn vào các hướng khác.
Trước đó, Mỹ cũng đã có những điều chỉnh liên quan đến hiện diện quân sự ở khu vực biên giới NATO, khiến các đồng minh phải chuẩn bị cho khả năng thay đổi và thu hẹp hỗ trợ.. Trong lúc châu Âu tiếp tục cân nhắc việc thích ứng các kế hoạch triển khai, các động thái điều chỉnh từ phía Mỹ càng làm câu hỏi về vai trò liên minh trở nên nhạy cảm.
Kết lại, mặc dù phía Washington khẳng định vẫn coi trọng quan hệ chiến lược với châu Âu, Misryoum nhận thấy những rạn nứt trong hợp tác đang thúc đẩy nỗ lực tăng cường năng lực phòng vệ và giảm phụ thuộc vào “chiếc ô” an ninh.. Đây có thể là bước ngoặt khiến châu Âu phải đi nhanh hơn trên con đường tự chủ an ninh, trong khi Mỹ tiếp tục định hình lại cách phân bổ nguồn lực.